Wednesday, July 11, 2007

Mẹ tưởng 1 năm mẹ đưa qua đây 12000$ đủ cho con ăn học ở đây sau. Với lại bên đây con học với cách dạy dỗ thấp nhất của Canada. Ko được cho học thêm gì cả, cái gì cũng tiền tiền. Con thấy hết rùi mình tiến ko được thì lùi. Đi cửa chính ko được thì đi cửa phụ. Về Việt nam, con học luyện thi 1 năm đậu đại học Bách Khoa hoặc Kinh tế thành phố> Thì ba mẹ cũng nỡ mặt nỡ mài. Sau đó học anh văn hội Việt Mỹ. ba mẹ dư sức cho con học đại học thành phố đúng ko. Trình độ anh văn bây giờ của con dư sức làm cho công ti nước ngoài bên việtnam. Tháng được khoảng 1000$.
Bên đây bây giờ con chẳng thích ai hết. Ai cũng muốn con về vietnam cho rãnh nợ. Được thì có gì tuần sau con về vietnam để chuẩn bị cho năm lớp 12 bên vietnam và thi đại học.
Kết: Con người đâu phải như khúc gỗ, mũi tên phải đ về 1 chiều. Phải bít thân phận mình là gì mới có thể sống được. Con thừa nhận con sai. Vì quá tin lời ba mẹ. Ba mẹ cũng phải thừa nhận mình sai đi. Qua đây là con đường chết cho mình.

Con đã thấy hết rùi. Cách ba mẹ chậm chạp chuyển tiền qua đây. Cách nói đó hành động đó là người ko có chuẩn bị gì cả, toàn phải nhờ người ta ban ơn tiếp sức cho mình. Cho nên việc con về Việt Nam lần này sẽ do con quyết định.